Trong khi bạn bè cùng trang lứa rủ nhau vào nhà máy, xí nghiệp ở thành phố, Đỗ Quốc Dân, ở thôn Bảo Hà, xã Đồng Minh (huyện Vĩnh Bảo) quyết tâm gắn bó với nghề mộc truyền thống của quê hương, “giữ lửa” làng nghề và làm giàu trên mảnh đất quê hương.

Sinh ra trong gia đình có truyền thống làm nghề mộc nhiều đời, từ nhỏ, Dân được ông nội, bố truyền cho những bí quyết trong nghề mộc. Hằng ngày, sau giờ lên lớp, thay vì đi chơi đánh bi, đánh gụ như chúng bạn, Dân về nhà chăm chú quan sát ông, bố đi từng đường cưa, mũi đục, chạm khắc trên từng thớ gỗ. Tiếp xúc và đam mê nghề, Dân yêu nghề mộc lúc nào không hay. Yêu nghề và mong muốn gắn bó với nghề truyền thống của quê hương, nhưng Dân gặp nhiều khó khăn bởi thời điểm đó sản phẩm của làng nghề không tìm được đầu ra.

Việc ít, nhiều cơ sở nghề mộc đóng cửa, nghệ nhân hoặc bỏ nghề hoặc khăn gói đi làm thuê ở các địa phương lân cận. Thanh niên không mấy người theo nghề, rủ nhau ra phố làm công nhân trong các nhà máy xí nghiệp, lương vài ba triệu đồng mỗi tháng. Với suy nghĩ không để nghề truyền thống mấy trăm năm nay của làng bị mai một, Dân xin gia đình cho đi học trường công nhân chế biến gỗ trung ương. 2 năm tích lũy kiến thức ở trường cộng với đôi bàn tay tài hoa, sức sáng tạo của tuổi trẻ, Dân được đánh giá là một trong những học viên ưu tú của khóa học,

Trở về quê hương làm nghề vào thời điểm làng nghề “suy thoái” nhất, sản phẩm không tìm được đầu ra. Các sản phẩm chủ lực của làng nghề trước đây như làm đồ thờ, tượng, đồ chơi…hầu như không có người mua. Không cam chịu trước những khó khăn, Dân chạy đôn đáo khắp nơi để tìm thị trường, thậm chí phải bán rẻ, ký gửi sản phẩm ở nhiều nơi để giới thiệu đến khách hàng. Để có bạn hàng, Dân quyết tâm phải tạo ra những sản phẩm chất lượng, mẫu mã phù hợp với nhu cầu thị trường mà giá cả phải chăng. Chính nhờ cách làm đó, Dân dần gây dựng được thị trường. Dân chia sẻ, nghề mộc ở Bảo Hà, Đồng Minh có lịch sử ngót nghét 500 năm, của người làm nghề rất tài hoa, khéo léo, sức sáng tạo không ngừng. Các sản phẩm như tượng thờ, câu đối, cuốn thư…do làng nghề sản xuất không chỉ giữ được “chất” cổ, mà nét chạm khắc tinh xảo, khó nơi nào sánh kịp. Phát huy thương hiệu làng nghề, nắm bắt nhu cầu thị trường, cơ sở tôi luôn đặt chất lượng sản phẩm lên hàng đầu, sản phẩm làm ra hầu như được tiêu thụ hết. Đơn đặt hàng mỗi năm lại nhiều thêm. Quy mô xưởng được mở rộng” – anh Dân tự hào

Sau hơn 10 năm hoạt động, xưởng sản xuất cho tổng doanh thu khoảng hơn 2 tỷ đồng/năm. Tạo việc làm ổn định cho gần 10 lao động, trong đó đa phần là đoàn viên thanh niên với mức lương 4,5 – 9 triệu đồng/ tháng. Đồng thời, anh Dân cũng hỗ trợ và tham gia nhiệt tình vào các hoạt động của Đoàn Thanh niên trong xã. Vì vậy, anh được Huyện Đoàn Vĩnh Bảo tặng nhiều giấy khen về thành tích trong phát triển kinh tế, tham gia công tác Đoàn và phong trào thanh niên. Mới đây, anh được Trung ương Đoàn tuyên dương là thợ trẻ giỏi tiêu biểu.

Anh Dân chia sẻ, để giỏi nghề, những người thợ trẻ như tôi không chỉ tiếp thu tinh hoa văn hóa trong các sản phẩm điêu khắc truyền thống mà còn không ngừng sáng tạo để ngày càng phù hợp với thị hiếu người tiêu dùng. Việc tạo ra những sản phẩm mộc phục vụ nhu cầu sinh hoạt thường ngày vốn đã khó, nhưng để tạo ra những đường nét chạm khắc, sản phẩm có hồn đến với người tiêu dùng còn khó hơn nhiều.

Hiện anh Dân tiếp tục mở rộng xưởng sản xuất và tạo thêm việc làm cho đoàn viên, thanh niên trong thôn xóm. “Đoạn đường phía trước của mình còn nhiều chông gai nhưng mình quyết tâm vượt qua. Nỗ lực, biết lắng nghe và học hỏi…, mình tin sẽ tìm được cách “giữ lửa” làng nghề và làm giàu trên quê hương” – anh Dân quả quyết.

Nguồn:haiphong.gov.vn